Anh đã bao giờ chấp nhận nghe những xót xa trong lòng em chưa?

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Anh đã bao giờ chấp nhận nghe những xót xa trong lòng em chưa?)

Anh đã bao giờ chấp nhận nghe những xót xa trong lòng em chưa?

Cảm giác khoảng cách giữa những người yêu nhau trở nên lưng chừng, khi ấy em lại nghĩ, sự bội bạc có lẽ sẽ là phương án cuối để xoa dịu tất cả. Và thế là, chúng ta, bây giờ và mãi mãi, mỗi người bó gối một góc trời. Dù yêu nhau sâu đậm đến mức có thể chết vì đối phương, nhưng một nỗi khổ tâm nhỏ bé và tầm thường ngần ấy lại chẳng thể vượt qua được.

Một đêm không vùi mình trong nỗi nhớ chập chừng. Khi ấy, anh và tôi đều đã có sự lựa chọn của mình. Ru xong những đoạn cao trào tình ái thì một trong hai, hoặc cả hai sẽ lại ra đi. Trên con đường chúng tôi vẫn đi đã nhẵn sạch bao cố chấp tuổi trẻ. Tôi khép hình bóng anh lại trên một giọt sương mai phản chiếu nỗi buồn nơi đáy mắt mình. Vẩn vơ xót xa. Cay đắng ngọt bùi như vấy thêm chút khói bay nồng nồng. Gió hát những gì làm không gian này buồn tênh và hờ hững. Như những ngày anh ghé, rong chơi và lại đi. Như những phút xuân thì lỡ chỡ, tay đan tay làm thừa ra một khoảng trống. Tôi biết khoảng trống ấy đại diện cho ngày hôm nay, một ngày hứa hẹn cả đời này chúng ta sẽ không còn có cơ hội gặp lại.



Chiều lên phố, phố huyên náo đến mỏi mệt. Hoang hoải nghe những xót xa làm vùi lấp môi cười rồi lặng thinh ôm chiếc bóng về xó cũ – một góc tù được rào chắn bởi cô đơn. Khoảng trống cho nhau lại huyên thuyên nói những điều vô nghĩa. Lang thang trong tâm tưởng, tôi trầy trật đến xát vữa, nhưng lại không khỏi vô tình va vấp những niềm thương.

Tôi tiếp quản nỗi buồn từ sau chuyện tình với anh. Cảm giác tổn thương hình như lúc nào cũng dễ dàng gãy nát thành những mẩu ký ức trăng trắng giống như thuốc phiện, bị cô đơn làm tan chảy và mau chóng thẩm thấu qua những quỹ đạo của trái tim. Có đôi lúc nằm giữa những ngổn ngang đời mình, tôi tin không có thứ độc dược nào tàn ác hơn chính nó, thứ chất độc làm tình yêu trong tôi tê ngất và giãy nảy, run rẩy và bị tàn phá đến kiệt cùng. Tôi còn nhớ mình đã ngủ dậy vào lúc hoàng hôn, đó cũng là lúc tôi nhìn thấy bóng dáng anh đứng giữa màu đỏ rực như thể sắp thiêu đốt cả trời đất. Tấm lưng phẳng phiu bỏ đi khi hơi thở của tôi kềnh càng vác mình đi qua biển lửa của sự sống. Tôi cúi rạp người. Hai gối chân tì xuống nền xi măng nhám sạm, có cảm giác như chỉ cần lết đi một chút là mọi mạch máu trên phần gối ấy sẽ nát bét hết. Bằng tất cả sự nhu nhược và ngu muội như thế, tôi đã để anh đi.

Anh đã bao giờ thanh thản chấp nhận mà nghe những xót xa trong lòng em hay chưa? Lắng nghe trái tim anh chắc đã không còn thôi thúc dồn dập vì em nữa. Bất lực cuốn lấp vào những ngõ ngách trong tâm hồn em một cách khô hốc và đau điếng. Cảm giác khoảng cách giữa những người yêu nhau trở nên lưng chừng, khi ấy em lại nghĩ, sự bội bạc có lẽ sẽ là phương án cuối để xoa dịu tất cả. Và thế là, chúng ta, bây giờ và mãi mãi, mỗi người bó gối một góc trời. Dù yêu nhau sâu đậm đến mức có thể chết vì đối phương, nhưng một nỗi khổ tâm nhỏ bé và tầm thường ngần ấy lại chẳng thể vượt qua được.

Đêm nay, đèn bên kia phố sẽ lại hắt qua lồng cửa bên này, em mong những đêm vô tình nhầm lẫn anh với cô đơn sẽ trôi tuột như bao vì tinh tú đã từng lộng lẫy làm nhân chứng cho mối nhân duyên bẽ bàng của chúng ta.

Tác giả: Mộc Yên Linh

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm


GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:



Xem Nhiều

Ngày gió mùa về

Ấm áp khi được ở nhà, được ngồi bên mâm cơm nóng hổi mẹ nấu, được chui vào trong chăn ôm mẹ thủ thỉ đủ các chuyện trên đời, Ấm áp khi được tụ tập cũng bạn bè bên nồi mía hấp nghi ngút khói, cùng ôn lại những chuyện ngày bé. Ấm áp khi được khoác vai nhau đi dưới biển đêm, quên hết ...

Xem tiếp
Em sẽ tha thứ cho anh, và cho bản thân mình

Lúc yêu nhau em thường nghĩ, anh và em cứ thế này, chắc mãi không bao giờ rời xa. Nhưng chia tay lại đến lúc em không ngờ nhất. Và anh, người em từng rất yêu thương và tin tưởng, có lúc nào thấy hối hận vì đã chia tay em không? Em đã rất giận anh, và giờ đây cũng thế. Nhưng em sẽ ...

Xem tiếp
Chúng ta đã từng yêu nhau

Chúng ta đã từng yêu nhau chân thành. Đã từng có những khoảng thời gian cho nhau là tất cả. Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn thua… Sài Gòn vào một đêm cuối tháng 10. Thời tiết của khí trời bắt đầu chuyển đông, từng cơn gió se lạnh giá buốt khiến cho bước chân một mình cô đơn nặng ...

Xem tiếp
Mùa đông sắp về rồi em nhỉ…

Cuối tuần, thành phố ở đây nhộn nhịp lắm… người người đi trên đường, những gia đình nhỏ cùng đèo nhau đi chơi, những đứa nhóc cùng đi cùng nói chuyện, cười đùa, những cặp đôi hẹn hò chở nhau với những cái ôm đầy yêu thương, và cũng có đôi trai gái giận dỗi cãi vã nhau trên ...

Xem tiếp
Chúng ta từng yêu nhau rất sâu đậm

Đông đến rồi, viết cho một tình yêu mãi dở dang. Chào cậu, cậu sống thế nào liệu còn nhớ tới mình không, nhiều khi mình bật khóc không vì lý do gì cả chỉ vì nhớ cậu. Chúng ta yêu nhau như thế nào nhỉ ?, chúng ta đã chia tay nhau như thế nào nhỉ ? Tình cảm ngàn kiếp không phai, ...

Xem tiếp
Nước mắt em rơi, trời kia hình như cũng đang khóc…

Hóa ra duyên số giữa người với người lại mong manh đến thế. Duyên mỏng chẳng trách tình không sâu phải không anh? Duyên cho ta được gặp gỡ nhưng số phận dễ dàng cắt đứt duyên phận để rồi cả đời chúng ta không có cơ hội gặp lại đối phương. Từng gặp gỡ từng bên cạnh nhưng lại ngắn ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top