Anh ấy sẽ gọi cho em mà

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Anh ấy sẽ gọi cho em mà)

Anh ấy sẽ gọi cho em mà

Kho báu và giấc mơ đều lung linh.

Những thứ lung linh thường dễ vỡ.

Và những thứ dễ vỡ là những thứ khó quên...

***

Đại khái, chắc hôm nay là một ngày không nắng cũng không mưa em gọi cho anh và nói nhìn bầu trời nhạt nhẽo quá.

Nhưng em không biết rằng, giây phút tấm hình chân dung của em hiện lên trên màn hình điện thoại, anh đã đưa tay vỗ vỗ vào mặt mình mấy cái để biết đó có phải là mơ hay không? Và đến lúc anh cầm điện thoại lên mà trả lời em một cách vờ như bình thản, thì thật ra đôi tay anh vẫn đang run rẩy.

- Bầu trời đẹp mà em, trời xanh trong cao vút, ít mây và nắng vàng ươm nhẹ, em còn muốn gì nữa?

Em tin không, anh không hề thấy bầu trời trong phút giây anh tả. Đó là bầu trời trong tưởng tượng của anh. Bầu trời nảy ra trong niềm vui và sự hân hoan. Ngày em gọi cho anh thì bầu trời phải đẹp xanh như thế.

Hình như sự buồn chán và trống rỗng đẩy em đến với cuộc gọi này. Anh đủ nhạy cảm để nhận ra điều đó. Nhưng bây giờ anh không để tâm. Nhất là khi cuộc gọi ấy đưa đến một cuộc hẹn.



- Anh, em muốn đi đâu đó!

Anh đón em ở đầu ngõ. Em mặc một chiếc váy màu trắng tinh khôi, đôi mắt long lanh biết cười chào anh một cách thân thiện. Và hành trình bắt đầu bằng những câu bông đùa của anh làm nụ cười của em phản chiếu qua gương chiếu hậu lung linh.Em tin không, bầu trời đẹp khi nãy anh tả giờ chẳng có chút ký lô cân nặng nào với khung ảnh hiện ra từ chiếc gương ấy.

Và trong suốt hành trình của chuyến du ngoạn không định trước, không ít lần anh mãi mê ngẩn ngơ nhìn vào chiếc kính nhỏ nhắn vốn dĩ được gắn trên xe chỉ để đối phó với luật giao thông đường bộ, nay lại trở thành nơi đong đầy những ảnh hình diễm kiều của người con gái anh mơ mộng mỗi đêm. Cảm giác cứ như giấc mơ từng bước hóa thành sự thật.

Cuộc gọi đầu ngày mở ra một ngày vui xanh đến thế.

Tin nhắn cuối ngày.

"Hôm nay em có vui không?"

"Vui. Nhưng mà anh ơi, em bị giận rồi..."

Nhận được tin nhắn đó, anh đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Ấy vậy mà, đến phút đó,em tin không, anh vẫn cố níu giữ một chút ảo vọng mong manh dại khờ đến đáng thương.

"Ai giận em? Ai chơi kỳ vậy, sao lại giận một người dễ thương như em?"

Anh vẫn nói như mình không biết gì, như một gã vô tâm mãi chỉ hồn nhiên với những câu trêu đùa. Để rồi anh nhận lại từ em một đáp án gãy gọn,lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Bạn trai em"

Em à, hơn một lần anh thấy người ấy đón em về trong những buổi chiều mà lòng anh như tắt nắng. Hơn một lần em ngồi bên anh ( chắc cũng là những ngày sự chán nản và trỗng trãi đẩy em đến) , em trả lời tin nhắn của người ấy kèm với một nụ cười, dĩ nhiên không phải dành cho anh. Hơn một lần em đứng lên vội vã , cắt ngang câu chuyện của chúng ta không cần biết anh có kịp khép lại vành môi hay chưa,cứ thế mà đi tìm một góc khuất để trả lời một cuộc gọi đến.

"chà , căng vậy, tại em đi với anh nên bị giận rồi hả?"



"không , anh không có lỗi , ại em thôi..."

Hơn một lần anh đã hỏi dò em về người ấy. Nhưng em lãng tránh và bảo anh đừng hỏi gì nữa. Em sợ những câu hỏi, nó như những chiếc móc câu làm rách tươm những điều em giữ trong trái tim mình.

Em nói vậy, nên vô hình chung, giữa chúng ta hình thành một quy luật. Anh không hỏi và em không trả lời, như một phương thức để người ấy-người mà cả hai ta đều nhận thức được sự tồn tại- không hiện diện vào câu chuyện. Vậy mà ngày hôm nay , có phải có quá nhiều xúc cảm đẩy chúng ta đi vượt xa những rào cản lý trí nên quên hết mọi thứ , phải không em ?

Gần như quy luật bị phá vỡ.

Và những mãnh vỡ ấy như những lưỡi dao cắt vào trái tim anh đang đong đầy niềm vui sau một ngày gần như trọn vẹn bên em và cái nắm tay gần như vừa xuất hiện. Đã có nhiều cái gần như ló mặt ra trong một ngày xanh tươi vậy mà cuối cùng , khi hoàng hôn khép lại, nỗi đau vây kín anh.

"Em gọi giải thích đi, chắc không có gì đâu, em nói là đi với bạn bè bình thường thôi mà."

"Em gọi mà không liên lạc được,lo quá không biết có bị gì không nữa."

Hơn một lần em hỏi anh vì sao anh cứ xuất hiện bên cạnh em trong những lúc em cần, hơn một lần em hỏi sao anh lại quá tốt với em, hơn một lần em hỏi là bạn thôi anh đâu cần phải thế ? Vậy mà khi bây giờ anh gọi mối quan hệ lưng chừng của chúng ta là "bạn bè bình thường thôi mà" ,em chẳng buồn phản đối.Hay bây giờ tâm trí em chẳng còn khoảng không mà để ý đến anh và những định nghĩa về anh. Lúc này tất cả chỉ dành cho người ấy mà thôi, phải vậy không em?

" Em đừng gọi nữa, em tin không,khi em im lặng, tự nhiên , anh ấy sẽ gọi lại cho em mà!"

Anh gửi tin nhắn kèm theo một emotion biểu cảm của niềm vui. Nhưng mà, khuôn mặt cười ấy gượng gạo quá.

Anh ấy sẽ gọi cho em, em đừng lo mà.

Nhưng trong khoảng thời gian này nếu anh gọi cho em thì em có nghe máy không em? Hay em sẽ từ chối cuộc gọi đến, không có tâm trí dành cho anh hay sợ anh chiếm mất sóng cản ngăn cuộc gọi của người ấy?

Anh chỉ nghĩ thôi mà thấy lòng mình vỡ nát.

Anh ấy sẽ gọi cho em mà, em đừng lo.

Anh biết là vậy.

Anh biết, nửa đêm nay em sẽ gọi cho anh và nói với giọng reo vui như thể tìm ra kho báu trên hoang đảo: "anh ơi, anh ấy gọi cho em rồi"

Kho báo trên hoang đảo, những giấc mơ thành sự thật.

Kho báu và giấc mơ đều lung linh.

Những thứ lung linh thường dễ vỡ.

Và những thứ dễ vỡ là những thứ khó quên.

Nhưng dù gì thì gì, em tin không, anh ấy sẽ gọi cho em mà....

Thụy Phiên Nguyễn Phúc

Nguồn - tác giả: : Sưu Tầm



Có Thể Bạn Quan Tâm:


Con đường có hoa mimosa

Mấy cành mimosa nở vàng èo ọt, có lẽ nó cũng buồn khi em không tới. Em đang làm gì nhỉ? *** Ngày đang cong mình trong nắng, một ngày Chủ Nhật hiếm hoi rảnh rỗi của anh bắt đầu bằng ly cà phê đen thật đậm và đọc mấy mẩu tin vặt vãnh trên báo. Những bàn thắng đẹp , những thông ...

Xem tiếp
Tóc đỏ

'Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây...' Qua thời gian, qua những yêu thương mập mờ hơi nước mắt, chúng ta lại trở thành một ai đó của người khác mà không phải của nhau. Hoặc chúng ta sẽ trở về bên nhau nhưng bằng một cách khác... ... *** Blouse trắng. Anh ...

Xem tiếp
Anh về trồng cải với em, nhé!

Tôi mỉm cười nhẹ, nhìn ra ngoài khu vườn rau còn đang say ngủ, dù gì, buồn mãi cũng sẽ hết thôi mà. *** - Mày chỉ ăn bám, học xong rồi, thì lo kiếm việc làm đi, để tao nuôi mãi sao? Dì nói một tràng dài, tôi chỉ biết cúi đầu lắng nghe. Dì nói có sai đâu, tôi đã học xong lớp ...

Xem tiếp
Cố chấp yêu, cố chấp đau

'...Nếu anh ở bên cạnh em lúc này, em sẽ không ngần ngại chạy đến và ôm lấy anh. Cho thoả những nhớ thương, cho thoả những giận hờn và cả nỗi cô đơn lúc nào cũng chực chờ bủa vây em. Nếu anh ở bên cạnh em lúc này, em sẽ đan tay mình vào tay anh. Cho những lạnh buốt kia thôi ...

Xem tiếp
Một cuộc tình ngang trái

Vy vụt chạy trong đêm. Cô chạy, cứ chạy chỉ có mong muốn duy nhất thoát khỏi ngôi nhà đó rồi sau này muốn ra sao thì ra. Chạy liền một mạch, gần đến điểm hẹn thấy bóng Huy thấp thoáng đằng xa. Cô mừng rỡ cố lê những bước chân cuối cùng vì quá mệt để lại gần anh nhưng không được. ...

Xem tiếp
Em xin lỗi, em yêu anh, mãi mãi...

Anh rất yêu cô, phải anh yêu cô. Cô khóc, khi cơn gió lạnh bất chợt ùa đến, hóa những giọt nước mắt thành lạnh buốt, cô mới nhận ra là cô còn nước mắt để khóc. *** Anh là một người đàn ông tốt, về mọi mặt. Khi yêu anh, ai cũng bảo cô tốt số, yêu được người tốt như vậy. Cao ráo, ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top