Ăn Tết Hai Lần

(Truyện Hay Mỗi Ngày - Ăn Tết Hai Lần)

Ăn Tết Hai Lần

Vừa đi làm về, bước vào nhà. Quang đang ngồi trước máy vi tính, đứng dậy ôm hôn nàng và bảo:

- Hélene nầy ! Bố anh vừa điện thoại khoảng 15 phút. Rằng 28 tháng giêng tới, ông muốn anh về ăn tết và có Hélene theo cùng. Hélene đi cùng anh chứ?

- Hélene ngỡ ngàng, Quang có nghe nhầm không ? Mới ăn tết cách đây hai tuần, mà tết nhất cái gì nữa. Rồi nàng bỏ đi một hơi lên lầu, chẳng thèm nói tiếng thứ hai.

Quang quê quá, ngồi xuống vò đầu, sao mình vội thế. Nàng mới đi làm về còn đang mệt, sao mình không để vài ngày nữa nói cũng chẳng muộn và lúc ấy nàng còn chịu khó ngồi nghe mình giải thích thêm về ngày tết Việt nam. Dốt thật.

Quang quen Hélene cũng khá lâu và mới dọn về ở chung gần tám tháng nay. Thời gian quen nhau cho đến nay, mỗi khi đến ngày tết Nguyên đán là chàng về nhà một mình cùng gia đình ăn tết mà không bao giờ dẫn Hélene theo. Bởi, việc ăn uống của nàng rất khó khăn. Mang tiếng là người yêu một thanh niên Việt nam, nhưng chưa bao giờ nàng ăn một món gì của Việt nam cả. Mặc dù Phở, Hủ tiếu, Chả giò, Bánh xèo mẹ chàng hàng ngày hoặc các cửa tiệm nấu rất ngon. Một điều đặc biệt là mỗi khi ăn không được hay không vừa ý, nàng tỏ thái độ ra mặt nên Quang rất cẩn thận trước gia đình.

Chiều nay cũng vừa đi làm về, trước Hélene một tiếng. Bố chàng gọi điện thoại bảo: Hai đứa 28 tháng giêng nầy phải về nhà ăn tết Việt nam cùng gia đình, vì ông thấy Quang và Hélene rất gắn bó, ông xem Hélene như con trong nhà, đồng thời ông cũng muốn nàng tập làm quen, hội nhập với cuộc sống của người Việt nam một ít. Khi ông nói xong, Quang cũng dè dặt trả lời những đặt tính riêng của nàng. Nhưng ông nhất quyết và chấp nhận tất cả mọi sự việc xảy ra. Ông bảo: Có thế người ta mới hội nhập với mình được chứ. Còn sợ…sợ, tránh né…tránh né mãi, biết bao giờ người ta mới gần mình được. Quang nghe ông nói, thấy có lý và hứa sẽ đưa Hélene về vào dịp tết Nguyên đán nầy.



Khi buổi ăn tối vừa xong, cả hai rất thoải mái, vui vẻ. Quang hỏi Hélene? Chàng có thể lập lại câu chuyện hồi chiều không. Nàng bảo: Quang cứ tự nhiên. Quang thuật lại đại khái ý nghĩa ngày tết Nguyên đán mà chàng thường nghe bố, mẹ chàng kể trong những ngày đầu xuân và tại sao thời gian chênh lệch giữa ngày tết tây và tết ta một tháng và có khi nhuần là hai tháng. Nàng tay cầm ly nước cam, đầu gật gật và bảo:

- Vậy là 28 nầy em sẽ đi cùng anh thử một lần.

- Quang mừng quá, nhẩy ôm hôn nàng mấy phát.

Qua cơn mừng ấy, bổng dưng chàng bắt đầu lo sợ. Tuy nàng nói thế, nhưng biết đâu đến nơi, giữa ngày tết đông người, nàng có những thái độ khó chịu thì trở tay không kịp.

Cái gì rồi cũng đến, sáng 28 hai đứa dậy thật sớm và lái xe hơn 600 cây số để về đến nhà bố mẹ. Bước vào nhà mọi người mừng vui hớn hở, chào đón nhiệt liệt. Nhất là bố mẹ Quang rất quý Hélene, tuy chưa thành vợ chồng, nhưng ông bà cứ xem là con dâu út của mình. Người Việt nam nói riêng, người tây cũng thế hể quý, thương ai thì mời ăn, mời uống túi bụi, mời đến khi nào bụng khách đầy và ngại ngùng thì thôi. Trong lúc mọi người cúng vái, Hélene đi vòng vòng nhà, nàng nhìn cách trang trí ngày tết của người Việt nam, nàng bảo Quang nàng rất thích, nơi đâu cũng hiện lên những màu đỏ, vàng sặc sở tượng trưng cho sự may mắn và hạnh phúc rõ nét.

Khi đã cúng ông bà xong là trời bắt đầu đứng bóng, ai ai cũng đều đói bụng. Nhất là Hélene. Bởi khi vừa bắt đầu vào tiệc, cái nào nàng cũng thử và thấy ngon miệng (Không biết ngon thật hay vì đói bụng mà thành ngon ) Nàng ăn thoải mái. Mọi người rất vui và ngạc nhiên những gì mà Quang đã từng kể trước đây.

Ngày tết đã qua, trên đường về lại nhà. Nàng bảo Quang năm sau nàng sẽ về nhà bố mẹ ăn tết tiếp mà khỏi cần biểu, bảo vì cả. Nàng thật sự không ngờ ngày tết Việt nam thật là đúng nghĩa vô cùng và kể từ đó tuần nào nàng cũng bắt Quang đến cửa hàng thực phẩm Á-Đông để mua cho được những thứ mà nàng thích như: Chả giò làm sẵn, Vịt quây cùng các thứ khác về chỉ để tan đá là chiên, nướng lại là dùng ngay.

Sau ngày ấy chàng ngẫm ra câu nói của bố thật đúng và chí lý vô cùng,

“ Có thử thì mới biết trắng, đen còn mập mờ làm sao biết đen hay trắng “.



Thủy Điền

12-01-2017

Nguồn - tác giả: : Thủy Điền



GIỚI THIỆU
adminavatar About Truyện Hay Mỗi Ngày
facebook instagram youtube
Càng thành thật về lỗi lầm của mình, người ta càng nghĩ bạn hoàn hảo. Bạn càng thoải mái với việc mình không phải là người giỏi giang, vĩ đại, thì người khác lại càng nghĩ bạn chắc là "thần thánh phương nào"!.

Phương châm hành động : "Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi. Đây là một câu nói có vẻ như quá rõ ràng, nhưng thực sự lại không có nghĩa gì rõ ràng cả. Nhưng... Nó đúng!"

Có Thể Bạn Quan Tâm:


Tải Game Hack Crack 24h

Xem Nhiều

Cô Hàng Hoa

Đứng bên đây, nhìn qua khu Nghĩa địa chừng 80 mét, không gian cách nhau bằng một đường xe điện. Phía bên kia lố nhố những ngôi mộ cao, thấp hoà cùng một vườn hoa lắm sắc nằm cạnh một tiệm bán hoa có tên là „Hoa Chúa Nhật „ Nơi đây có người con gái, 26 tuổi tên là Nga đang bán hoa ...

Xem tiếp
Cuộc Tình Đã Chết

Thời gian đi qua cũng khá lâu, những hàng cây ven sông già đi, cây cầu cũng ngã màu và chiếc băng nghỉ mát theo vệ đường đã mụt nát dần theo ngày, tháng. Nhưng cứ mỗi lần ngang qua nó, nhìn những hình ảnh cũ là tôi chợt nhớ đến Thúy, người con gái đã một thời cùng tôi chiều ...

Xem tiếp
Tuổi Học Trò

Nói chung, thời tuổi trẻ, không ai không chút kỷ niệm tuổi học trò. Cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới còn bám chân gia đình. Và, đáng nhớ nhất là giai đoạn 16, 17, 18 đang ngồi bậc đệ nhị cấp ở nhà trường, luôn nhiều mơ, lắm mộng, yêu đương thầm kín, bộc lộ. Rồi có những cuộc tình ...

Xem tiếp
Phép Vua Thua Lệ Làng

Năm nào cũng thế, độ khoảng còn 5-6 giờ đồng nữa mới đến giao thừa mừng xuân mới. Thường thì đúng 0 giờ đêm ngày mồng một, thì nhà nước mới cho phép đốt pháo. Đàng nầy lại khác, tiếng lụp bụp cứ vang rền khắp chốn, bất chấp những luật lệ ban hành. Khi những tiếng pháo ...

Xem tiếp
Mùa đông Melbourne

Sáng nay thức giấc. Một sáng ấm áp. Cả mùa đông dài khóc, bao nỗi niềm trôi hết cả rồi.  *** Tặng N Cả mùa đông dài bải hoải, tôi nhớ. Mùa đông Melbourne đặc màu xám, phủ lấy từng phố, từng mái nhà, trong mắt tôi và nỗi nhớ của tôi. Mùa đông Melbourne từng là mùa đông rất xa ...

Xem tiếp
Vì cuộc đời anh vốn dĩ là nhạc

Nhân sinh như mộng, tỉnh cơn mê lại là lúc phải nhắm mắt.  *** Hải Phòng ngày bão ... Những đợt gió đầu tiên đã tới quất mạnh vào ngôi nhà với những khung cửa đang rung lên bần bật. Rất nhanh kéo theo một cơn mưa đang dần nặng hạt. Những giọt nước chạm vào song sắt bất chợt ...

Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm
Nếu bạn là tác giả của những câu truyện trên, vui lòng cho chúng tôi biết và liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cam kết đề tên tác giả, hoặc chúng tôi sẽ xóa các bài viết vi phạm. Hãy cùng Truyện Hay Mỗi Ngày chia sẻ những câu chuyện đời thường xoay quanh gia đình, thầy cô, bạn bè nhưng ẩn sâu trong nó là tình yêu thương, sự hi sinh, lòng kính trọng mà cuộc sống hiện đại đã khiến chúng ta đôi lúc lãng quên, chôn vùi trong ngổn ngang công việc.
Đối với những bạn muốn cộng tác viết bài trên trang web vui lòng liên hệ với chúng tôi qua địa chỉ email: truyenhaymoingay.net (@) gmail.com
top