Ác nam hấp dẫn – Chương 5

Ác nam hấp dẫn – Chương 5

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 5
5
From 4,580 Ratings

Ác nam hấp dẫn – Chương 5

Tiếng chuông vang lên hồi lâu,làm cho Giang Liên Ân đến đau đầu.

Cô ngồi ở trong bồn tắm ngâm mình,mà khi cô nghe thấy Nhiếp Tĩnh Viễn bắt đầu kêu to tên của cô cố gắng gõ cửa,  rốt cục cô cũng không chịu nổi.

Cô choàng áo tắm vào,thở hổn hển đi mở cửa,mở cửa xong liền nhịn không được mắng “Anh rốt cuộc thôi đi!”

Thấy cô có vẻ mặt tức giận, hắn sửng sốt, lập tức nói: “Tại sao em lại lâu như vậy mới mở cửa? Thiếu chút nữa anh phải báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát? Anh báo làm gì?” Cô không thể tin lại mắng một câu.

“Anh nghĩ em ở bên trong xảy ra chuyện gì.” Hắn đi vào trong phòng.

Cô tức giận đóng sầm cửa,quyết định khổ sở giải thích.

” Anh có biết anh  không bao giờ nghe lời nói người khác!” Cô chống nạnh nhìn hắn giận dữ.

” Em nói rất nhiều lần rồi.” Hắn xoay người đem cô kéo vào trong lòng,hôn miệng cô một chút.” Em như vậy thật khiến anh rung động.”

Tóc của cô ẩm ướt,mặc áo tắm trắng,khuôn mặt đỏ bừng,thật sự là vừa gợi cảm đáng yêu.

” Anh buông ra! em có lời nói với anh,không cần anh hôn em!” Cô ở trong lòng tức giận,giãy dụa,đem mặt xoay lại.” Anh ngồi xuống cho em.”

Hắn nhíu mi, lập tức cười ra tiếng.”Bộ dáng em tức giận thật đáng yêu.”

Cô suýt bốc hỏa. “Anh này……Ngu ngốc! Rốt cuộc anh có  nghe ta nói chuyện hay không ?”

“Đương nhiên là có.”

“Vậy anh vì cái gì còn qua đây?” Cô càng nói càng lớn tiếng.” Lời nói của em căn bản anh không nghe,còn cố ý nắm tay em, anh thật sự rất xấu xa.

Lời của cô làm cho hắn nhíu mày.” Anh xấu xa?” Hắn không tươi cười.

” Anh chính là như thế! Chưa bao giờ đem lời của em nói ghi vào trong lòng,muốn làm gì thì làm,như vậy em với anh ở chung như thế nào?” Cô vẫn còn tức giận.

Hắn không tươi cười :” Có ý tứ gì? Mới thời gian ngắn ngủi, em đã không muốn ở chung cùng anh,còn nói anh xấu xa?”

“Theo như anh nói em muốn ngủ, bảo anh không cần qua đây,anh căn bản không nghe.” Cô lườm hắn.

“Hiện tại em là muốn anh đi sao?” Hắn giận tái mặt.

“Anh phải đem lời nói của em để vào tai , anh cản bản không tôn trọng em.” Cô nhíu mày.

“Anh không tôn trọng em sao?” Trong lòng hắn bốc hỏa.” Nếu anh không tôn trọng em, buổi tối hôm nay sẽ  cho em đến nơi hẹn.”

” Em……”

” Anh lo lắng cho em,nghĩ muốn nhìn em,còn bị em nói xấu xa?” Hắn rống lên.” Em có  nghĩ đến anh hay không ? Không ngờ trong lòng em vĩnh viễn chỉ có anh ta!”

Ngón tay Nhiếp Tĩnh Viễn duỗi ra phía trước,chỉ   vào ảnh chụp ở quầy TV, Giang Liên Ân vừa thấy ảnh chụp,trong lòng nhất thời thấp thỏm bất an,đó là ảnh chụp Tào Lệnh Văn…Chính xác mà nói,chính là ảnh cô cùng Tạo Lệnh Văn chụp chung.

Thời gian đông lại một cách bất an,hắn căm tức  cô, qua vài giây mới nói thêm.”  Anh lo lắng em cùng cậu ấy ăn cơm xong, sẽ nghĩ đến anh ta mà buồn,anh không yên lòng cho nên muốn giúp em, kết quả em nói anh xấu xa?”

Lời nói của hắn làm trong lòng cô nổi lên một trận áy náy.”  Em không biết  em………”

“Tính anh nhiều chuyện, anh đi” Hắn đứng dậy rời đi.

“Tĩnh Viễn” Cô vội vàng kéo tay áo hắn. “. Xin lỗi, em không biết, em nghĩ………Ai……Thực xin lôi.”

Cơn tức của hắn vẫn còn rất lớn,quay đầu lại còn muốn mắng vài câu, đã thấy cô cúi đầu thở dài, trong lúc nhất thời, trách móc ở trong người toàn bộ nghẹn ở yết hầu.

” Em thật không ngờ anh lại  nghĩ như vậy” Cô ngẩng mặt lên.” Thực xin lỗi.”

Vẻ mặt áy náy của cô làm cho tâm hắn nhất thời mềm nhuyễn. “Quên đi, anh….dù sao quên đi.” Hắn đem cô ôm vào trong lòng.

“Ở trong điện thoại anh với em đã nói rõ ràng.” Hắn hôn mặt cô.”  Anh không nghĩ cho em  cơ hội cự tuyệt,cho nên mới tắt máy.”

Cô than nhẹ một tiếng hắn giữ hơi thở của cô, mút hương vị ngọt ngào của cô,cô há mồm cho đầu lưỡi hắn tiến công thần tốc,nhấm nháp vị rượu ở đầu lưỡi hắn,hắn bởi vì lo lắng cho cô mà uống rượu sao? Nghĩ vậy, cô không đành lòng thở dài.

Hắn ôm lấy  cô ,thấp giọng hỏi phòng ngủ của cô ở đâu?  Giang Liên Ân chỉ  hai gian phòng loại xoàng, lập tức lại thay đổi chủ ý “đi gian thứ nhất.”

” Tại sao?” Hắn nghi hoặc hỏi.

Biểu tình của cô có chút khó xử,dừng lại  rồi mới nhỏ giọng nói :” Phòng ngủ có ảnh chụp Lệnh Văn”

Không khí nhất thời trở nên có chút quỷ dị, cô ngắm mắt hắn không chút thay đổi,đang muốn giải thích,hắn lại ôm cô đi vào gian phòng thứ nhất,cúi đầu liền chiếm miệng của cô………

Trong không khí tràn  ngập mùi hoan ái,Nhiếp Tĩnh Viễn đem Giang Liên Ân mềm nhũn vô lực ôm lên giường,cởi quần áo còn sót lại trên người hai người.

Khi hắn trần trụi đem cô ôm vào trong lòng, cô cựa quậy

“Vẫn còn không ngủ,bảo bối.” Hắn hôn cô đến sưng miệng ” Anh có thương tổn đến em không?”

Lo lắng trong giọng nói của hắn làm cho cô ổn định tinh thần .”Không có,  em tốt lắm, chỉ có ngay từ đầu có điểm không thoải mái,về sau thì không.”

Hắn hơi thả lỏng một chút,” Anh không biết anh suy nghĩ cái gì, anh không cố ý”

“Em biết.”  Cô đem hai má tựa vào trong lồng ngực hắn,dễ hiểu khi đó hắn chỉ là bị tức giận che mờ.” Em không sao , anh đừng suy nghĩ nhiều.”

Hắn gối tay trái ra sau đầu,một tay kia vuốt ve lưng bóng loáng của cô,thở dài.”  Anh biết có nhiều lúc anh……..tính tình hơi độc đoán,cá tính dường như bá đạo,nhưng anh không phải không để ý người khác.”

” Em biết.” Cô dịu dàng đáp lại.

” Em nói đúng, anh tắt máy là không đúng, anh không muốn nghe em cự tuyệt.”

“Không sao, tất cả  là quá khứ rồi.”  Cô hiểu  được vì sao hắn tức giận mà đến.

Hắn xoay người đem cô đặt ở dưới thân, cúi đầu hôn môi cô ” Em vốn nghĩ đem anh đẩy ra,làm cho lòng anh phiền muộn ý loạn.” Hắn chưa từng có loại cảm giác này.

“Tĩnh Viễn. . . . . .” Cô thở dài ” Anh hãy nghe em nói , em không phải muốn đẩy anh ra,nếu em muốn đẩy anh  đi thì em sẽ không đáp ứng quan hệ với anh,  chỉ là em cần yên tĩnh một chút,nghĩ một số việc.”

“Muốn cái gì” Hắn không rõ.

“Muốn……..” Cô nhíu mi.”  Em cũng không biết, căn bản anh không cho em có một khoảng không gian, em muốn suy nghĩ như thế nào?”

Hắn vuốt ve cơ thể mềm mại của cô.”  Anh không thích e, nghĩ  ,  một chút cũng không.” Hắn cắn ở má cô  một cái.

Cô buồn cười nói: “Cái gì nói không có? Giống như em thật nhàm chán,cũng như tự tìm phiền não”

” Anh  lo lắng em tự tìm lấy phiền não.”

” Em không cần gánh cho em việc này.” Cô ôn nhu hôn đáp lại hắn.

Hắn ôm cô, cảm thấy hài lòng xoay người nằm xuống,rất nhanh lại sau hoan ái là mệt mỏi cùng thả lỏng tiến vào mộng đẹp.

Đọc tiếp


Danh Sách

Ác nam hấp dẫn – Chương 1

Ác nam hấp dẫn – Chương 1.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 1.2

Ác nam hấp dẫn – Chương 2

Ác nam hấp dẫn – Chương 2.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 2.2

Ác nam hấp dẫn – Chương 3

Ác nam hấp dẫn – Chương 4

Ác nam hấp dẫn – Chương 5

Ác nam hấp dẫn – Chương 5.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 6

Ác nam hấp dẫn – Chương 6.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 7

Ác nam hấp dẫn – Chương 7.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 8

Ác nam hấp dẫn – Chương 8.1

Ác nam hấp dẫn – Chương 9

Ác nam hấp dẫn – Chương 9.1 (end)

keyboard_arrow_up