Anh yêu em, chứ không cưới em

Anh yêu em, chứ không cưới em

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,778 Ratings

Anh yêu em, chứ không cưới em

Loading...

Câu nói được thốt ra từ miệng anh khiến trái tim cô nhói đau.

Anh và cô quen nhau là khoảng thời gian cô thoải mái nhất sau khi chia tay cậu bạn học trò thời phổ thông. Đó là mối tình mà với cô không hề để lại chút ấn tượng nào, nhạt nhòa, vô vị... thế nhưng, họ cũng cùng nhau đi suốt chặng đường ba năm phổ thông, và hơn 1 năm đại học.Đến với anh, khi mà xung quanh cô bao người vây quanh ngỏ lời thương, nhưng không hiểu sao, cô chỉ ấn tượng với anh. Cô đến với anh với sự hồn nhiên của tuổi trẻ, sự ngây ngô, bẽn lẽn và thẹn thùng.Anh chưa nói chia tay đâu, nhưng dường như cô đã nhận được nó từ anh trong âm thầm đau khổ Lúc mới yêu cô thấy phút ban đầu thật ngây ngất ngọt ngào, ở anh có một sự mạnh mẽ, lạnh lùng nhưng ấm áp. Xa nhau về khoảng cách địa lý nhưng điều đó chẳng hề gì, cô và anh vẫn gặp nhau một, hai lần/ 1 năm. 

Những dòng tin nhắn yêu thương, những cuộc gọi bất kể khi nào rảnh làm cho khoảng cách trở nên lu mờ.Trở lại với hiện tại, tình yêu vẫn đẹp, vẫn mặn nồng và cháy bỏng chỉ có điều câu nói "Anh yêu em, chứ không cưới em" thốt ra từ miệng anh làm tim cô nhói đau. Kể từ đó trở đi, cô ít tâm sự với anh, ít chia sẻ, ít nhõng nhẽo, ít nói rằng cô mệt, ít nói rằng hôm nay cô đã có những chuyện gì... Mọi thứ ít hẳn đi, và hầu như có thứ biến mất. Riêng chỉ có tình yêu là vẫn lớn dần theo ngày tháng.Tại sao vậy? Tại sao cô lại làm thế? Cô không còn yêu anh nữa chăng? Hay là vì "Anh yêu em, chứ không cưới em" thì có nói gì đi chẳng nữa cũng đâu thay đổi được gì. Sẽ chẳng còn đám cưới với đội bê tráp siêu nhân xanh, nhà gái áo dài đỏ, nhà trai bộ đồ ngành. Sẽ chẳng còn thời khắc cô mặc áo dài trong ngày vu quy khoác tay anh, anh đưa cô về anh suốt đời nữa. Sẽ chẳng còn ngôi nhà nhỏ, sẽ chẳng có những đứa con và.. sẽ chẳng còn ai đưa cô tới trường nữa vì "Anh yêu em, chứ không cưới em".

Thời gian dần trôi đi, anh có bạn bè và công việc, vậy nên thời gian dành cho cô không còn nhiều nữa. Phòng trọ mình cô chiếm hữu, ôm trọn nỗi cô đơn. Suốt ngày chăm chăm vào di động đợi một tin nhắn hay một cuộc gọi... nhưng rồi mọi thứ anh dành cho cô ít dần đi.Cô đau đớn lắm. Yêu anh, cô trao hết cho anh, không giữ lại cho mình điều gì ngoài tình yêu cô dành cho anh. Cô không sợ bất cứ điều gì miễn sao được bên anh, được anh yêu thương, chở che, đùm bọc là được. Nhưng rồi mọi thứ trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Không có niềm tin vào tương lai, không có hy vọng vào tình yêu, anh nói là làm, cô sẽ không thay đổi được gì cả.Ngay từ đầu anh đã không tin tưởng cô, anh thử cô, cộng thêm những khi cô một mình để anh vui với bạn bè... tất cả làm cô đã mất hy vọng cộng thêm sự cô đơn đến tủi phận.Phút yếu lòng cô đã có những tin nhắn không đúng với những gì thuộc về con người cô với người khác. Cô chỉ nghĩ đơn giản, cô muốn đi đâu cho khuây khỏa, cô không muốn vùi mình làm bạn với bốn bức tường.Phải "em chưa làm những điều đó, nhưng ít nhất trong suy nghĩ em đã nghĩ như vậy rồi". Anh có là cô đâu, từ ngày yêu, chưa hề một lần anh đặt anh vào cô để lắng nghe và hiểu. Cô nhạy cảm là thế, cô yếu đuối là thế, luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cô cũng là con gái, con gái thì có mấy ai mạnh mẽ nổi trong yêu đương. Anh cứ mặc kệ những lời cô nói và bảo vệ suy nghĩ của mình, anh bỏ qua tất cả. Và cuối cùng "Em biết, em nói gì cũng chỉ là sự ngụy biện trong anh. Nên em im lặng để anh phán xét chuyện tình chúng mình".Khi yêu, cô bất chấp tất cả để được bên anh nhưng đã bao giờ anh hiểu điều đó. Anh lạnh lùng gửi cho cô tin nhắn chia tay và hàng loạt tin nhắn dài dằng dặc trách móc cùng với những lý do nên chia tay.

Thời gian đó, một mình cô lầm lũi gửi những tin nhắn, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hao gày ngày này qua ngày khác. Cô cô gắng tranh thủ từng tí những giây phút bên anh, vì cô sợ... sợ sắp đến cái ngày "không cưới em". Cô như sống vội vã cùng với thời gian.Lần này, anh chưa nói chia tay đâu, nhưng dường như cô đã nhận được nó từ anh trong âm thầm đau khổ. Chia tay đó là hai từ chưa bao giờ cô thốt ra. Cô không tùy tiện dùng nó. Trước đây, cô nói rằng, còn yêu con thương cô sẽ nói dù người ta hắt hủi mình. Còn giờ, còn yêu còn thương cô sẽ không bao giờ nói chia tay.Cô luôn ở đó đợi anh về, cô sẽ là hòn vọng phu thứ hai, sẽ là da là thịt đợi anh chứ không phải hòn vọng phu bằng đá, vô tri vô giác đứng đợi ngoài biển. Và cô sẽ chẳng còn yêu được nữa....

Loading...

Loading...

keyboard_arrow_up