Kiếp sau anh chờ em ở đâu

Kiếp sau anh chờ em ở đâu

By Truyen Hay Moi Ngay

Score: 4
4
From 5,345 Ratings

Kiếp sau anh chờ em ở đâu

Sponsored Links:

KIẾP SAU !!!!!!!!!! ANH CHỜ EM Ở ĐÂU
------ Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt
đất biến thành một sân trượt tuyết trơn láng. Anh
rùng mình khẽ xoa đôi bàn tay lạnh cóng kiên nhẫn
ngồi đợi cô đến. Nơi anh và cô thường hò hẹn là một
công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên
cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ
nhưng vòng tròn trên nền tuyết cứng. Trong mỗi vòng
tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu
đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt
tác của mình như quên cả thời gian… Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử
động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi
một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô
chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh. Anh
luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một
người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn
với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức
ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không
mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái
tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô
lao xuống cầu thang… Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm
chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã
sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái
tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói:“Hôm nay anh phải
về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất
nhớ em!”, “Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy
sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ
không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì. Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm
trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết
trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp
lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô
rất nhiều. Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi
dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi
nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà
hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc
không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa
xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào
cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”. Nói rồi anh rút ra trong túi
một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền
lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi
đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại
để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận
đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”. Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt
lăn dài… Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước
lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy
cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em
sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho
em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa
kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: ”Giữ gìn sức
khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy
tay nhìn bóng anh khuất xa dần… Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô.
Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có
phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi
không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm
và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao
giờ gọi điện đến nữa”. Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không
yên. Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại
của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi
về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên. Để bớt nhớ
anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho
đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc
máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có
phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị
cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”. Cô không kịp
nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức
giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang
bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô
đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu
khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn… Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng
khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp
nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót
lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng. Cô bước
lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công
việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng
vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một
tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn
bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa
sổ. Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm
nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì… Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố
mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường
bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh
dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời
gian của cô không còn nhiều nữa. Đến nửa đêm ngày
thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà
khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không?
Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy
môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len…
mang cho con!”. Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn
ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức
nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh
ấy!”. Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng
trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên
anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi… Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân
hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm
nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng
người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm
cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng
máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu… Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm,
khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến
phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên
giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô
òa khóc. Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh
vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em
đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp
máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt
cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp
đi. Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như
nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt,
cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng:
“Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”.
Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông
nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng
là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết
đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên
phụ lòng cô ấy!” Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo
len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để
lại. Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy
những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống
ôm lấy cô gào lên tức tưởi: “Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

The end

keyboard_arrow_up